HỒ CHÍ MINH

Admin

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Văn Lộc)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Từ điển online


    Image Hosted by ImageShack.us

    Tra theo từ điển:



    Ảnh ngẫu nhiên

    TienglongnguoiQuangxaque.swf Nguyen_hong.jpg Thanh_tinh.jpg Tuyet_roi.mp3 Nguoi_Me_Lang_Sen__Hong_Hanh_NCT_53634018790573437500.mp3 Chia_tay_nam_cu.swf Xuan_va_tt.swf Baby_Blue.mp3 Que_Son_Dat_me_an_tinh__Quang_Hao_NCT_06634066518846875000.mp3 Hoa_nang_buc_giang__Quoc_Thanh_NCT_71633882140909073750.mp3 25.jpg Chuc_mung_nam_moi5.swf Thiep.swf Happy_new_year1.swf Hoa_dao.jpg To_Huu.jpg Vien_Phuong.jpg Y_Phuong.jpg Co_hang_com.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Liên kết website

    Hình ảnh

    Truyện cười

    Cảnh đẹp Việt Nam!

    Đọc báo online

    CỘNG ĐỒNG VIOLET

    Tiếng hát con tàu (CLV)

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Văn Lộc (trang riêng)
    Ngày gửi: 07h:06' 11-08-2009
    Dung lượng: 29.5 KB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    TIẾNG HAT CON TÀU
    Tây bắc ư? Có riêng gì Tây Bắc         Khi lòng ta đã hoá thành những con tàu,         Khi Tở quốc bốn bề lên tiếng hát         Tâm hồn ta là Tây Bắc, chứ còn đâu.         Con tàu này lên Tây Bắc anh đi chăng?         Bạn bè đi xa anh giữ trời Hà Nội         Anh có nghe gió ngàn đang rú gọi         Ngoài cửa ô? Tàu đói những vành trăng.         Đất nước mênh mông, đời anh nhỏ hẹp         Tàu gọi anh đi, sao chửa ra đi?         Chẳng có thơ đâu giữa lòng đóng khép         Tâm hồn anh chờ gặp anh trên kia.         Trên Tây Bắc! Ôi mười năm Tây Bắc         Xứ thiêng liêng, rừng núi đã anh hùng         Nơi máu đỏ tâm hồn ta thấm đất         Nay dạt dào đã chín trái đầu xuân.         Ơi kháng chiến! Mười năm qua như ngọn lửa         Nghìn năm sau, còn đủ sức soi đuờng         Con đã đi nhưng con cần vượt nữa         Cho con về gặp lại Mẹ yêu thương.         Con gặp lại nhận dân như nai về suối cũ         Cỏ đón giêng hai, chim én gặp mùa         Như đứa trẻ thơ đói lòng gặp sữa         Chiếc nôi ngừng bỗng đập cánh tay đưa.         Con nhớ anh con, người anh du kích         Chiếc áo nâu anh mặc đêm công đồn         Chiếc áo nâu suốt một đời vá rách         Đêm cuối cùng cho anh con cởi lại cho con.         Con nhớ em con, thằng em liên lạc         Rừng thưa em băng, rừng rậm em liên lạc         Sáng bản Na, chiều em qua bản bắc         Mười năm tròn! Chưa mất một phong thư.         Cón nhớ quê mế! Lửa hồng soi tóc bạc         Năm con đau, mế thức một mùa dài         Con với mế không phải hòn máu cắt         Nhưng trọn đời con nhớ mãi ơn nuôi.         Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ         Nơi nao qua, lòng lại chẳng yêu thương?         Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở         Khi ta đi, đất bỗng hoá tâm hồn!         Anh bỗng nhớ em như đông về nhớ rét         Tình yêu ta như cánh kiến hoa vàng         Như xuân đến chim rừng lông trở biếc         Tình yêu làm đất lạ hoá quê hương.         Anh nắm tay em cuối mùa chiến dịch         Vắt xuôi nuôi quân em giấu giữa rừng         Đất Tây Bắc tháng ngày không có lịch         Bữa xôi đầu còn toả mùi hương.         Đất nước gọi ta hay lòng ta gọi?         Tình em đang mong tình mẹ đang chờ         Tình hãy vỗ dùm ta đôi cánh vội         Mắt ta thèm mái ngói đỏ trăm ga.         Mắt ta nhớ mặt người, tai ta nhớ tiếng         Mùa nhân dân giăng lúa chín rì rào         Rẽ người mà đi vịn tay mà đến         Mặt đất nồng nhụa nóng của cần lao.         Nhựa nóng của mười năm nhân dân máu đổ         Tây Bắc ơi, ngưòi mẹ của hồn thơ         Mười năm chiến tranh vàng ta đau trong lửa         Nay trở về, ta lấy lại vàng ta.         Lấy cả những cơn mơ! Ai bảo con tàu không mộng tưởng?         Mỗi đêm khuya không uống một vầng trăng         Lòng ta cũng như tàu, ta cũng uống         Mắt hồng em trong suối lớn mùa xuân.
    Tác giả     Phan Ngọc Hoan, bút danh Chế Lan Viên (1820 – 1989).

     
    Gửi ý kiến