Gốc > TRUYỆN CỰC NGẮN >
Bóng nắng, bóng râm
Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo: - Nhà ngoại ở cuối con đê. Trên đê chỉ có mẹ, có con Lúc nắng, mẹ kéo tay con: - Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra. Con cố. Lúc râm, con đi chậm, mẹ mắng: - Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ. Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội ? Trời vẫn nắng, vẫn râm... ...Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên. (ST)
Nguyễn Văn Lộc @ 21:15 30/11/2011
Số lượt xem: 485
Nguyễn Văn Lộc @ 21:15 30/11/2011
Số lượt xem: 485
Số lượt thích:
0 người
 



Các ý kiến mới nhất